Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thú chơi nhà gỗ tiền tỷ ở Hải Phòng

Sau khi dựng được ngôi nhà gỗ rộng hơn trăm mét vuông thì gia đình anh Bình làm ăn thuận lợi. Hơn thế, sau một năm làm nhà gỗ, anh Bình đã lấy được vợ ở cái tuổi 32 đúng như mong mỏi.


Khoảng 20 năm về trước, nhiều gia đình nông dân đua nhau bán nhà gỗ để đổi sang làm nhà ống cao tầng. Nhưng nay thời thế đã khác, không ít nông dân lại quay về "chơi" những ngôi nhà gỗ có giá trị tiền tỷ. Thú chơi này đang trở thành trào lưu ở nông thôn Hải Phòng.

Làng nhà gỗ cổ

Đến làng Thủy Triều, huyện Thủy Nguyên, người ta không khỏi ngỡ ngàng với những ngôi nhà gỗ được làm cầu kỳ, cổ kính nhưng không kém phần hiện đại. Tính ra thì ở làng này phải ngót nghét trăm cái nhà gỗ.

Ông Trần Văn Viện ở xã Thủy Triều cho biết: Không biết người khác thế nào, nhưng tôi rất thích ở nhà gỗ, bởi nó có những nét mang đậm chất làng quê và nhà gỗ để thờ cúng tổ tiên cũng có phần linh thiêng và trang trọng hơn.

Tôi thích nhà gỗ lâu rồi nhưng nay mới thỏa nguyện. Cứ "tích tiểu thành đại" vì nhà làm nông, kinh tế có hạn nên mỗi năm, gia đình dành ra được ít vốn, tôi lại đi mua 5-10 cây gỗ lim Lào nhập khẩu gom lại. Sau 5 năm, tôi đã có đủ gỗ để dựng ngôi nhà 80m 2, tính ra cũng gần 1 tỷ đồng".

Ngôi nhà của ông Viện có 14 cột, 3 gian và 3 cửa chính gồm 12 cánh nhỏ, tuy chưa thấm vào đâu so với sự đồ sộ của những ngôi nhà khác trong làng nhưng cũng mất tới 14 tháng mới dựng xong bởi nó cần sự tỉ mỉ, cầu kỳ của người thợ.

Kiến trúc của ngôi nhà gỗ có đồ sộ, khang trang hay không phụ thuộc vào túi tiền của từng chủ nhân ngôi nhà. Gia đình có nhiều tiền thì làm thân cột to, trang trí nhiều hoa văn cầu kỳ. Gia đình ít tiền thì cột trụ bé hơn, ít hoa văn tinh xảo.

Trong khoảng 100 ngôi nhà gỗ ở xã Thủy Triều, có lẽ ngôi nhà gỗ của ông Trần Văn Ca (61 tuổi) là đẹp nhất. Nhà ông Ca là một ngôi nhà lầu theo kiến trúc cung đình Huế, trị giá trên 3 tỷ đồng. Đó là một ngôi nhà 2 tầng đồ sộ, với nhiều lầu nhỏ nhấp nhô. Tầng dưới làm xưởng gỗ, tầng trên có 3 gian với 4 cột trụ, 3 cửa chính, trên các xà khắc cảnh vật 4 mùa trong năm

Kén thợ làm nhà
Làm nhà gỗ không đơn giản như xây nhà mái bằng, nó đòi hỏi sự am hiểu phong thủy và sự tỉ mỉ, khéo tay của người thợ dựng nhà. Ông Nguyễn Đức Tưởng ở xã Lập Lễ, huyện Thủy Nguyên được 2 con gái ở Hàn Quốc gửi tiền về cho xây nhà. Lúc đầu, vợ chồng ông định xây biệt thự, nhưng một lần sang Thủy Triều chơi, thấy nhà gỗ của ông bạn đẹp quá nên ông quyết định dựng nhà gỗ.

Trước khi dựng, ông tốn cả tháng trời đi khắp từ Hải Phòng đến Nam Định, Ninh Bình rồi Nghệ An để nghiên cứu kiến trúc, và quan trọng hơn là tìm cho bằng được thợ giỏi nhất. Cuối cùng ông quyết định mượn thợ nhà, ông bảo: "Làm nhà mất tiền tỷ nên phải nghiên cứu cẩn thận, tôi đi khắp nơi để xem xét nhưng cuối cùng quyết định mượn ông Ca ở xã Thủy Triều. Ông Ca tuy làm đắt hơn các thợ khác nhưng được cái ông ấy am hiểu phong thủy và biết kiêng cho gia chủ nên tôi yên tâm".

Nhà anh Nguyễn Văn Bình (32 tuổi), ở phường Đằng Hải, quận Hải An cũng vậy, trước khi xây nhà anh phải đưa mẹ mình đi khắp miền Trung để thuyết phục bà đồng ý cho làm nhà gỗ, bởi lúc đầu bà sợ bỏ tiền ra mà không có được ngôi nhà "nên hồn".

Anh Bình kể: "Đằng Hải mới lên phố nên đất còn rộng, rất phù hợp với việc làm nhà gỗ. Riêng ở tổ dân phố Đằng Lưu nhà mình cũng có đến gần chục ngôi nhà gỗ. Lúc đầu, mình chỉ nghĩ đơn giản cứ có tiền là làm được, nhưng khi bắt tay vào làm mới biết để dựng được một ngôi nhà gỗ cũng lắm công phu...


Người dân Thủy Triều chỉ làm nông nghiệp và đi biển, cuộc sống chẳng khá giả mấy nhưng họ vẫn đua nhau tích cóp để dựng bằng được nhà gỗ. Và có lẽ trong tương lai, người ta sẽ gọi Thủy Triều là làng nhà gỗ cổ bởi đây chính là cái nôi của làng nghề làm nhà gỗ cổ xưa.

Ông Ca - một thợ giỏi có thâm niên gần 50 năm làm nhà gỗ cổ ở Thủy Triều cho biết: Trào lưu chơi nhà gỗ của người dân ở các làng quê ngày một nhiều. Trung bình mỗi năm, các tốp thợ ở Thủy Triều đi dựng 50 - 60 căn nhà gỗ cho khách hàng là người dân quê Hải Phòng và cả các tỉnh lân cận.

Nguồn gỗ lim dựng nhà mua từ các lái buôn, thông qua đường nhập khẩu từ Nam Phi, Lào... Mỗi cây gỗ lim dài 4m, đường kính 25cm có giá 25 triệu đồng có thể làm một cây cột.

Cũng theo ông Ca, dựng nhà gỗ đòi hỏi người thợ phải rất kiêng kị cho gia chủ từ khâu chọn gỗ. Theo quan niệm của những người trong nghề thì cần phải kiêng không chọn những cây bị sét đánh, những cây có hai lõi (ví như "ăn ở hai lòng"), những cây bị dây quấn vào thân (ví như "mãng xà cuốn cổ")... Đặc biệt, mỗi cột phải lấy từ một cây và khi dựng phải dựng xuôi, gốc dưới ngọn trên. Dựng nhà tùy vào gia chủ làm nghề gì thì dựng theo cung có lợi cho sự phát triển của gia chủ.

An cư lạc nghiệp

Ông Nguyễn Tất Na ở xã Thủy Đường, huyện Thủy Nguyên làm nghề gói bánh chưng, tích cóp cả đời, ông dựng được ngôi nhà gỗ gần 2 tỷ. Ông là trưởng dòng họ nên nhà gỗ của ông vừa là nơi ở vừa làm từ đường thờ cúng tổ tiên.

Ở tuổi ngoài 70, ông cảm thấy mãn nguyện vì có được tài sản này, bởi nó không chỉ có ý nghĩa về mặt vật chất mà còn có ý nghĩa về mặt tinh thần. Từ ngày dựng nhà, 7 người con của ông đều làm nghề bánh chưng phất lên hẳn. Đứa nào cũng hiếu lễ với bố mẹ và trợ giúp nhau trong làm ăn...

"Kiểm nghiệm thực tế thấy đúng thật. Chính bản thân tôi, sau khi dựng nhà xong càng có nhiều người đến mượn dựng nhà hơn và thợ thì làm không hết việc" - ông Ca gật gù kiểm nghiệm.

Không đâu xa, chính anh Nguyễn Văn Bình (ở quận Hải An) sau khi dựng được ngôi nhà gỗ rộng hơn trăm mét vuông thì gia đình anh làm ăn cứ thế mà thuận lợi. Và quan trọng hơn, sau một năm làm nhà gỗ, anh Bình đã lấy được vợ ở cái tuổi 32 đúng như mong mỏi của gia đình. Anh Bình vui lắm, anh thường xuyên đến thăm hỏi ông Ca và cảm ơn ông hết lời.

Vừa rồi, anh mới dẫn ông chú sang mượn ông Ca làm cho ngôi nhà gỗ. Anh Bình cười tươi: "Vừa đến chơi nhà mình, ông chú mình đã mê tít, rồi quay phim, chụp ảnh để gửi cho con trai ở nước ngoài xem. Chú mình ở huyện Kiến Thụy chỉ làm nông nghiệp thôi nhưng được con trai ở nước ngoài gửi tiền về để xây nhà, vì thế chú quyết định dựng nhà gỗ". 

“Quên đi chuỗi ngày cực nhọc đắng cay" - Tự sự của 1 gái bán dâm

Khi thông tin về một gái bán hoa giải nghệ tung hàng trăm số điện thoại của khách hàng gây sốc dân cư mạng, khá nhiều người đàn ông hồi hộp lo lắng, check thông tin liên tục vì sợ lộ diện


Facebook xôn xao với entry của gái bán hoa tên T.M., tuy nhiên, có thể đây chỉ là chiêu PR hàng họ.


Ngày 11/6 vừa qua một nữ blogger nick T.M. đã đăng tải trên trang cá nhân một bài viết về quãng đời, số phận "cay đắng" khi làm "nghề đứng đường" cùng danh sách dài số điện thoại của hàng chục vị khách mỗi ngày. Trong bài 'tâm sự', cô gái bày tỏ tâm nguyện muốn "giải nghệ" và "quên đi chuỗi ngày cực nhọc đắng cay"

Cô gái kể có người mẹ hơn 40 tuổi, sức khỏe yếu! Lớn lên thiếu thốn cả vật chất, tình cảm. Cuộc đời xô đẩy phải làm gái bán hoa cơ cực, có ngày phải tiếp đến 12 khách. Tuy nhiên, khi đến sinh nhật lần thứ 26 thì muốn dừng lại.

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

Và trước khi giải nghệ, cô cung cấp gần 100 số điện thoại của các anh, các chú từng chinh chiến. Có người còn được chú thích cẩn thận kèm địa danh như Tuyên Quang, Cà Mau, Vinh, Bình Dương, hoặc cũng có những nick đi kèm rất ẩn ý, khó hiểu kiểu "Ngắn", "Lòng", "Tổng".

Một người đọc khi đọc được những lời tâm sự của cô gái đã bình luận: "Theo anh, em nên có tên là Chuối mới đúng! Tại sao lại chọn cách này để giải nghệ nhỉ? Có tin là tất cả những người có tên và số điện thoại trong danh sách đó sẽ thù và hận em không? Cũng may cho em là chẳng thằng nào đi chơi gái mà lại khai tên thật cả trừ những 'cụ' sống 'nội tâm' nếu không muốn nói là dở hơi. Theo anh thì em nên bỏ danh sách và tên đi! Chân tình đấy! Chẳng may có số của anh ở đây thì cuộc đời coi như tàn".

Thử liên lạc với một vài số trong list đó, có máy đổ chuông bình thường nhưng không nhấc máy, nhưng cũng có một vài "số điện thoại này không có" hoặc "thuê bao không liên lạc được", hoặc có số gọi bắt máy nhưng lại là giọng con gái. Theo một số "cao thủ" chia sẻ, đây có thể là chiêu PR của các cô gái gọi vì các số này có vẻ quen thuộc trên một số diễn đàn đen.

Một bạn đọc chia sẻ: "Hành động tung danh sách khách hàng của cô gái mại dâm này là tận cùng của sự trơ tráo. Những câu chữ mỹ miều kiểu bóng bẩy thực ra chỉ là tấm bình phong che đậy cho tâm hồn xấu xa của cô ta. Đã thế lại còn đạo đức giả chơi trò mèo khóc chuột "Trả lại cho các chị, mẹ và những người vợ đã trót tin yêu người đàn ông bên cạnh mình", "cầu chúc cho các anh, các chú được yên bề gia thất". 
Cộng đồng mạng đang xôn xao bàn tán về một bài viết có nhan đề “Quên đi chuỗi ngày cực nhọc đắng cay”…

Bài viết này do một thành viên nữ có nickname T.M.X đăng tải lên trang blog cá nhân hôm 11/6 vừa qua, kể về quãng đời thiếu thốn tình cảm gia đình, và nhắc tới việc "tiếp khách" cũng như mô tả về "sự tủi nhục" của mình…
 
Điều khiến cư dân mạng được một phen xôn xao, đó là cuối đoạn "nhật ký" của mình, người viết còn công khai tên và số điện thoại được cho là của "khách" của cô này. Tác giả bài viết giải thích việc công khai số điện thoại trên "không có ý muốn trả thù" mà "chỉ muốn trả lại những gì đã mang đến cho mình những tủi nhục. Trả lại cho các chị, mẹ và những người vợ đã trót tin yêu người đàn ông bên cạnh mình".
 
Mở đầu dòng "nhật ký", T.M.X nêu lý do khiến cô viết bài này "không có ý muốn trả thù" mà "chỉ muốn trả lại những gì đã mang đến cho mình những tủi nhục".
“T.M là tên mà khách vẫn hay gọi và kèm theo password là “Bạn anh…”. Không hiểu tại sao tôi có cái tên này nhưng thực sự tôi rất thích vì ít ra nó cũng cho tôi được sự thanh thản khi có một niềm tin mãnh liệt là chẳng ai biết đến số phận thật của mình.
Tôi có 1 người mẹ hơn 40 tuổi, sức khỏe yếu lắm! Mẹ sinh được có mình tôi, vì không hiểu tại sao những lần mẹ mang thai đều bị hỏng, cũng chính vì điều này mà bố đã bỏ mẹ con tôi mà đi. Đi xa lắm!
Tôi lớn lên trong sự thiếu thốn cả tình cảm nhưng vật chất lại có thừa. Suốt những năm học PTTH, tôi còn chẳng thèm quan tâm đến những bạn bè cùng trang lứa mà lại có sở thích kết bạn với những người đáng tuổi bố mình. Cũng chính vì cái sở thích oái oăm đó mà nó đưa tôi đến với quãng đời khổ sở và nhục nhã về sau”, T.M.X đã mở đầu bài viết với những lời tâm sự trên blog cá nhân như vậy.
 
"Nhật ký" gây sốc của thành viên có T.M.X.
T.M.X khá tự tin khi "khoe" lý do khiến cô được “được lòng” nhiều vị “khách" và cũng như “thành tích” rất “ấn tượng” là tiếp hơn 12 khách một ngày: “Tôi tự tin vì thấy mình cũng xinh đẹp như bao cô gái khác và càng nổi bật hơn bởi cách biết trang điểm và ăn chơi. Cũng chính vì điều kiện được tiếp xúc với người lớn khi còn nhỏ nó đã giúp tôi có được cái vị thế nổi bật hơn người, khôn khéo hơn người. Và cũng chính vì lợi thế đó mà có ngày tôi đã phải tiếp khác đến cả chục vị khách. 12 người 1 ngày đó là con số khá ấn tượng với tôi. Có lẽ có nằm mơ tôi cũng không bao giờ có thể tưởng tượng ra nổi mình phải cố gắng thế nào để có được kỷ lục đó và cũng không biết bao giờ tôi mới có thể xô đổ được nó”.
Cũng theo T.M.X giãi bày, ngày cô đăng bài viết này (11/6), cũng chính là sinh nhật lần thứ 26 của cô, và cô phát hiện ra mình không còn trẻ nữa để tiếp tục công việc này. “Tôi nghĩ mình nên dừng lại! Mà thực sự tôi đã phải chấp nhận dừng lại. Thực sự bây giờ tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu và làm gì chỉ biết viết ra nhưng dòng này cho nhẹ bớt đi và cũng có ý trả lại tất cả những gì cuộc sống mang đến cho mình”, T.M.X viết.
Sau những dòng tâm sự “bỏ nghề”, T.M.X còn liệt kê ra tên và số điện thoại của những người đàn ông mà cô từng “phục vụ”, kèm theo lời giải thích "không có ý muốn trả thù mà chỉ trả lại cho hết, cho sạch nợ". Và như cô tiết lộ danh sách số điện thoại đó vẫn còn tiếp tục.
 
Danh sách số điện thoại được cho là của "khách làng chơi".
 
Chưa rõ thực hư câu chuyện nhưng dòng "nhật ký" này đang được cư dân mạng trên một số diễn đàn và trang mạng xã hội Facebook chia sẻ rộng rãi và thu hút nhiều bình luận khác nhau.
 
Bài viết được cư dân mạng Facebook chia sẻ một cách nhanh chóng.
Một thành viên Facebook trách móc: "Lười lao động giờ còn than thân trách phận với ai nữa, cái tủi nhục đấy do chính bản thân bạn mang lại thôi cuộc đời không ai bắt ép đi vào con đường ấy...". Còn nickname Den Ng... thì viết: "Khinh thường bạn này. Có ai ép đâu mà làm cho đã rồi kêu ca than vãn mình tủi nhục. Không biết lúc bạn ấy cầm tiền có thấy nhục nhã không nữa. Cái câu status đã nói lên con người rồi, bạn làm bánh bán tiền chứ có ai ép bạn đâu mà còn làm bộ làm tịch".
Thành viên Yen Le H... chơi chữ: "Ngày giết sâu bọ có khác".
Phương Ng... thì dự đoán: "Có cái danh sách này tự nhiên các bà vợ lại lo ngay ngáy kiểm tra số điện thoại của các ông chồng cho mà xem".
Trong khi đó, nickname Cỏ H... lại cho rằng: "Có gì quá đâu! Mấy anh dám chơi thì dám chịu. Luật nhân quả, thế thôi!".
 
Dân mạng vạch trần sự thật.
 
Tuy nhiên, sự thật nhanh chóng được cư dân mạng tìm ra sau khi tra một vài số điện thoại trong danh sách được liệt kê ở trên. Không ít cư dân mạng đưa ra kết luận đây chỉ là cách "quảng cáo trá hình". Thành viên K.A cho biết: "Mới "search" 3 số đầu thôi mà đã ra toàn danh sách "cave" rồi, thế là rõ nhé, em này up hết số đồng nghiệp lên giải sầu". Còn thành viên Thành Nguyen Quang Tr... cũng có kết quả tương tự: "Không hiểu sao mình tìm trên mạng ngẫu nhiên mấy số nhưng toàn là số của "hàng" thôi"".

Phản ứng từ dân cư mạng
Thông tin về gái bán hoa giải nghệ tung hàng trăm số điện thoại của khách hàng lên mạng có sức lan truyền chóng mặt, chỉ sau 19 giờ đồng hồ đã có tới 70.978 người like, bình luận. Người đả kích, xỏ xiên nhiều nhưng cũng có không ít người lại thật thà chia sẻ.
 Bạn Huỳnh Hoàng Duy thật thà: “Người ta viết ra để cần sự đồng cảm chứ không cần sự chỉ trích của các người nhìn nhận vấn đề theo cách trực tiếp. Sống trên đời ai mà không gặp những chuyện tương tự như vậy, hoàn cảnh đẩy đưa thôi mà , “nói nghe hơi nặng chút” là nếu đã là 1 con đĩ thực thụ không ai viết ra để tự bêu xấu mình”.
Hay: “Em ơi, chị, vợ, mẹ, em gái họ có tội gì đâu, chắc là em oán trách những người đàn ông này. Cho qua đi em, 26 tuổi còn quá trẻ, mình cũng có một chút trách nhiệm mà, họ có quyền gọi, nhưng mình cũng có quyền từ chối mà. Theo chị, kể cả đàn ông hay đàn bà, hễ không mang lại hạnh phúc và niềm vui cho mình, là cho qua hết, và ngay lập tức phải biến ra khỏi đời mình, kể cả/nhất là/bắt đầu từ trong ý nghĩ. Chúc em quãng đời tới đầy niềm vui lâu bền và hạnh phúc giản đơn”, Hoahongđen bình luận.
Langtuvevuon thì cho rằng: “Em này ế khách rồi nên chơi xỏ khách hàng. Cái gì gọi là đã chót tin yêu người đàn ông bên cạnh mình, cái gì gọi là trả lại cho các chị (gọi là hại người ta thì đúng hơn). Em chỉ là loại bóc bánh trả tiền thôi, em chết bên đường cũng không ai lo, vợ con là tất cả với họ, tuy nhiên họ cũng có lúc yếu lòng. Em ghen với họ em mơ ước được như họ và đây chính là cách mà em gọi là ân hận sau khi thấy mình sắp quá tuổi hành nghề. (Không có tên mình và số điện thoại của mình trong đó đâu, ít ra từ ngày lấy vợ đến giờ mình cũng không còn nghĩ đến việc ăn phở nữa roài). Em gái bị AIDS luôn hả?  Các anh có trong danh sách lo lắng đúng style trong film”.
Nickname Nhiepphongchen thì vẫn nộ: "Cách này thì đê tiện quá, phải bắt bằng được em này cho vào trại giáo dưỡng”.
Dik on bức xúc: “Đúng là đời, sẽ có quả báo thôi em ơi. Người ta ăn bánh trả tiền chứ có ăn quỵt của em đâu? Đúng là em mất dạy từ khi lọt lòng mẹ nên mới có hành động như thế. Thử hỏi xem, bao lần em nói dối khách chơi tên của em? Thử hỏi xem, được mấy người dùng số điện thoại thật của mình để liên hệ với cave? Thử hỏi xem mấy người nói thật tên của họ cho em?”
Người thì chê trách cô gái đó sao lại mất “đạo đức nghề nghiệp”. “Em nhờ có khách hàng mới có tiền mà sinh sống mà bây giờ lại phản bội lại khách hàng của mình, sao lại sống tráo trở thế?”.
Có người thì tự rút ra bài học cho mình: “Sim khuyến mại rẻ như bèo, đi với gái giải stress thôi, kẻ mua người bán trả tiền sòng phẳng, ngu dại gì cho nó biết số thật của mình để nó dây dưa à?”.
Trá hình tiếp thị số điện thoại gái gọi
Nhiều nickname lật mặt chiêu trò tiếp thị trá hình của gái bán hoa
Tuy nhiên cũng có người thì nhận diện ngay việc làm trá hình của gái bán hoa này: “Toàn số của cave (vd.0983145xxx là của n hàng ở khu vực NKT các bạn vào google check thử xem”
Nick name Hiepphongchen on khẳng định: “Đây là list share hàng trá hình nhé. Số điện thoại toàn số cave hết, mà các bác không biết tên em nó là Trúc Mai tức là múc trai à”. “Toàn số cave thôi, các bác copy số, paste vào goole search là biết”.
Nick name Huong on nhận định: “Một cách quảng cáo số điện thoại gái gọi thông minh và có sức lan tỏa mạnh mẽ”.
Thậm chí, một số gái bán hoa còn tận dụng có entry này để tiếp thị số điện thoại của mình thông qua bình luận trá hình dưới việc bán vé xem phim:
Bebongbongon: Mình có 2 vé tham gia buổi họp báo ra mắt phim “Biết chết liền 3D” vào chiều tối ngày thứ Tư, 12/6, tại Hà Nội. Phim hay mà mình bận việc nên không đi được. Ai muốn đi thì liên lạc qua số của mình: 01674289607 nhé. Mình bán rẻ 600k/vé thôi”.
Vé này bao gồm ưu đãi: Ăn buffet miễn phí thoải mái, Gặp gỡ dàn sao lớn Angela Phương Trinh, V.Music, Lily Luta, và xem bộ phim “Biết chết liền” trước ngày công chiếu trên cả nước nhé.
Gọi đến là bắt khách, show hàng
Người bình luận đả kích kịch liệt
Anh Lê Thế T, nhân viên một Công ty liên doanh với nước ngoài phố Hai Bà Trưng, Hà Nội cho biết: “Cánh đàn ông trong cơ quan tôi cũng xôn xao bàn tán về thông tin này. Có người liên tục check thông tin xem có số điện thoại của mình không. Vì dưới bài viết em đó có nói: “Tạm thời thế đã, mai em up tiếp”.
Chúng tôi cũng đã tiến hành gọi lần lượt nhiều cuộc điện thoại đến các số mà cô gái công khai nhưng có đến quá nửa là số của các cô gái sẵn sàng “đi khách”.
Tinh vi hơn là, kẻ tiếp thị trá hình này còn bày cho người đọc cách tiếp cận với gái bán hoa hay đường link thông qua bình luận ở bên dưới là hãy bỏ chữ O đầu thay vào đó là số 0.
Trong vai khách hàng, chúng tôi gọi đến số 0199.903.0xxx một cô gái giọng lả lơi, non choẹt bắt máy: “Alo người quen hay lạ gọi em đây?”. “Vừa lạ, vừa quen em ơi?”. “Thế thì mình chát nhé, chát là em biết quen hay lạ liền. Anh cho em nick đi, em “ép” liền”. Nickname của cô gái là vitcondangyei… nhấp chuột ngay khi tôi vừa kết bạn và chủ động bắt chuyện: “Anh muốn em làm gì, show hàng hay đi cùng anh”. “Gì cũng được nhưng anh thích “nặng đô” đấy. “Em chiều hết: show tất là 100k/20 phút, tàu nhanh là 300k. Khách sạn anh bao”… Cũng số điện thoại này chúng tôi đánh vào google thì đó là link dẫn đến một web sex: xalo.wen.ru/gaigoi. Tên cô gái khai trên đó là Hải Yến.
Tương tự nhiều số điện thoại khác như 01646074xxx, 0987724xxx; 01646074xxx; 01694490xxx; 0199.903.0xxx... đều là link đẫn đến các trang websex, nơi show hàng chuyên nghiệp của gái bán hoa.
Điều này thực sự khiến dư luận căm phẫn. Cư dân mạng có tên hoaluuly viết: "Không thể để gái mại dâm hoành hành như vậy. Tại sao công an không gọi đến các số điện thoại này? Họ có thể truy quét được rất nhiều gái mại dâm đang tiếp thị trên mạng Internet".

Gái sàn và những chuyến bay đêm sặc mùi tiền đổi tình

Hằng đêm, sau khi rời ánh đèn, tiếng nhạc inh tai trong bar, sàn nhảy vũ trường, từ 0 đến 4h là “giờ vàng” để những kiều nữ “săn” trai cho những chuyến "bay" xuyên đêm kiếm tiền.


21h, khi ánh “chớp” đủ gam màu hắt ra từ cánh cửa hé mở của bar N., từng chiếc Lexus, Camry bóng loáng, những “đại gia” nắm tay những cô gái được gọi là “hotgirl” chân dài tình tứ bước vào. 
T. - anh bạn có tiếng ăn chơi tại đất Đà thành vỗ nhẹ vai tôi cười nửa miệng: "Toàn cậu ấm, cô chiêu cả đấy. Đứa tóc tai lởm chởm, đứa thì xăm trổ đầy mình, trông chẳng khác giang hồ. Được cái là “trai non” nhưng ăn chơi hết cỡ nên hotgirl bu đầy. Chúng bu để kiếm tiền tiêu, ngồi xế hộp ấy mà. Thôi, vào trong mình kiếm cho cô em chuyện trò xả hơi, thích thì tối rủ đi lang thang luôn” - T. đi trước, tôi theo sau.
Đúng là dân chơi thứ thiệt, T. được khá nhiều “đào” trong bar săn đón. “Anh yêu, bữa nay để em phục vụ nha, hay lại thích nhỏ “Thương baby”? - Yến, sau này được T. giới thiệu là “Yến chân vịt”, quê Trà Vinh.
“Được, em bảo cả nhỏ Thương và em cùng vui, chút về thức đêm luôn nhé”. “Yến chân vịt” cười vui vẻ, lượn người đi tìm “Thương baby” về tập kết. Sao lại gọi “Yến chân vịt”? - tôi thắc mắc, T. nói cô bé này khuôn mặt rất sáng, 3 vòng đo đều đỉnh cả, chỉ mỗi điều đôi chân hơi ngắn nên tụi mình hay gọi thế cho dễ gần.
Càng về khuya, người đến bar càng đông, đa phần là thiếu gia “8X”. Hầu như đêm nào cũng ôm cọc tiền, “gắp” vài em hotgirl bên hông tìm đến đây dậm giật, quay cuồng với tiếng nhạc, say lâng bên những chai rượu đắt tiền.
Chốc lát, họ hùa nhau vỗ tay rào rào, hô lớn như cháy nhà mỗi khi xuất hiện vài PR nhảy bồi xấn đến bên bộ xiêm áo mỏng tang. Từ mọi góc nhìn, những gã trai hau háu, mắt nhìn đắm đuối như đàn sói thấy bóng cừu non. Có nơi, những đôi trai gái ngả người cuốn vào nhau như rắn.
“Chuyện thường ngày thôi chú em. Trước đây, khi mới vào mình cũng bảo chắc tụi này đứt dây thần kinh hết rồi, nhưng giờ thì mình cũng thế” - dứt lời, T. ôm lấy “Thương baby” cắn yêu rồi cho “ăn” tờ tiền xanh lè.
“Đừng chán em đấy nhé. Thi thoảng cho em đáp ơn anh, giờ nào cũng được, chứ anh mà chán là em buồn chết. Hay khuya nay mình đi chơi anh nha!” - “Thương baby” nhõng nhẽo, mời mọc. T. gật gù rồi quay qua tôi nói lớn: Vũ trường, bar bây giờ không còn thô lỗ với những hình ảnh ăn chơi bầy đàn của những hotgirl, hay hotboy như những năm trước nữa, mà những tour tình tứ ở khách sạn, biệt thự ven biển mới là đỉnh, đẳng cấp. Nơi ấy ma không biết, quỷ chẳng hay cuộc vui vô bờ bến của trai sành điệu, gái làng chơi. 
Ánh đèn vũ trường dần tắt, từng cặp trai gái chếnh choáng dìu nhau trở ra. Tôi xuýt xoa với tờ hóa đơn T. tính tiền: 5,2 triệu đồng. Phần thối lui 800 ngàn đồng, T. “bo” luôn 2 nàng và cậu nhân viên quẹt lửa mồi thuốc cả đêm cho bàn tiệc của mình.
Không chỉ riêng tôi, mà ánh mắt của những cô nàng bàn kế cũng tỏ ra nể phục cái vẻ ga-lăng của T. Chính sự chịu chơi mà không chơi chịu ấy nên lúc nào T. cũng lấy lòng được các em và hotgirl tới sàn. 
Có vẻ đoán được sự xót ruột của tôi, “Yến chân vịt” ghé tai cười: “Chừng đó anh đã choáng à! Tí nữa anh T. còn đi nữa đấy, anh cũng phượt theo chứ. Đi chơi cho vui, sáng mai ngủ bù”. T. hất cằm ra hiệu với tôi ra đường chờ “Thương baby” và “Yến chân vịt” đi thay đồ.
Cậu bảo, hai nhỏ này biết chiều khách lắm, qua đêm là biết liền. Tụi nó được cái rất rạch ròi, chỉ lấy tiền theo “hợp đồng” - 2 triệu đồng một em từ khi tan bar đến sáng, nhất quyết không lấy thêm. Giữ mối mà, chứ không phải kiếm tiền kiểu chụp giật đâu. 
Nhanh nhẹn, hai “bóng hồng” trong trang phục khác rời sàn bước lên chiếc Hyundai SantaFe láng cóng của T. lướt về hướng biển Mỹ Khê. T. bảo cũng nơi này, đã không dưới 5 chân dài ở bar theo T. đến rồi giận hờn khi T. không mặn mà nữa.
“Yến chân vịt” (1) và “Thương baby” (2) đến khách sạn sau những giây phút thác loạn ở sàn
Lại rượu, các cô nàng múa lưỡi, tung hô T. như “thần tượng” sàn bar, thi thoảng nhoài người qua ôm chặt, tặng những nụ hôn cháy bỏng, xuýt xoa: Anh uống rô đa đi, gần sáng em tắm sạch mùi thuốc lá sàn rồi “yêu” nhé. Không như những “bóng hồng” ăn xổi như tiệm hớt tóc, karaoke, các nàng “chiều” khách tới bờ tới bến.

Từ tắm rửa, massage cho người chọn mình đến cả “chuyện ấy”. Từ lần “xuyên đêm với gái sàn”, tôi biết thêm đời sống của các “hoa” sàn nhảy, bar. Họ ngủ ngày “cày” đêm, mặc cho “thượng đế” của mình thức dậy, rời khách sạn, nhà nghỉ về từ lúc nào. “Yến chân vịt" bảo, thường thì các em gửi lại CMND, các anh giao tiền phòng, ngủ dậy các em thanh toán.
Có khi gặp cả nhóm “cậu ấm” nhà giàu thích đi “ngủ tập thể”, các cô đều tìm được “mối” phục vụ miễn sao họ chi đẹp. “Mối” phần lớn là “đồng nghiệp” của các cô làm ở những bar, sàn nhảy khác.
Rời Trà Vinh đến Đà Nẵng 5 năm nay, như các “đồng nghiệp” khác, “Yến chân vịt” không nhớ nổi có bao nhiêu người đàn ông chán “cơm”, thèm “phở” đến với cô. Cô chỉ nhớ mỗi năm gửi về cho mẹ ở quê ít thì 3 lần, nhiều lắm 5 lần với khoảng 20-30 triệu đồng.
Cứ thế, mỗi ngày mới, cô lại thức dậy tắm rửa, đi tìm đồ ăn bồi bổ sức rồi kiếm chỗ làm đẹp, mua sắm để tối vào sàn đợi “săn” khách. Không “săn” được anh nào qua đêm thì cũng kiếm vài trăm ngàn tiền “bo” hoặc dụ đi “tàu nhanh” rồi trở về nơi thuê trọ đánh giấc.

Thế mới hiểu vì sao gái ngự trị đêm đêm ở sàn có tiền đi xe máy xịn, sài Ipad, Iphone đời mới. Như lời “Yến chân vịt” và “Thương baby” thì có những tháng đắt xô họ “cày” được 40-50 triệu đồng là thường

Vụ đánh chết "cẩu tặc": Phận người, mạng chó

1. Trộm chó bị đánh chết, Một người tử vong vì trộm chó, Dân vây xe chở kẻ trộm chó đi cấp cứu... đó là những cái tít dễ thấy khi người ta đề cập đến chuyện hậu quả với các “cẩu tặc”. 


Không ít kẻ trộm chó đã bị đánh, nhẹ thì què quặt, thương tích, nặng thì mất mạng. Điển hình như ngày 10/6, một đối tượng trộm chó đã bị người dân xã Tân Thành (Yên Thành, Nghệ An) đánh trọng thương và qua đời trên đường đi cấp cứu. Một đối tượng khác cũng thương tích đầy mình. 

Chúng ta có thể cảm thông với bức xúc của ai đó, khi người dân vì bất bình trước sự mất mát một vật nuôi trong nhà, nhưng tước đoạt đi quyền sống của một người thì không thể chấp nhận.


Trong bất cứ hoàn cảnh nào, mạng người vẫn luôn được đặt ở vị trí cao nhất. Một bác sỹ cũng không có quyền từ chối một bệnh nhân trong cơn nguy kịch vì anh ta là một kẻ côn đồ máu lạnh, một người thi hành công vụ cũng không phải lúc nào cũng được trao quyền bắn chết một người, dù kẻ đó được coi là nguy hiểm...
Nhiều quốc gia, không có án tử hình vì họ cho rằng, con người dù phạm tội ở mức độ nào đi chăng nữa, cũng không nên tước đoạt mạng sống của họ.
2. Có rất nhiều điểm để người ta nhận dạng một vùng quê có hơi thở cuộc sống, đó chính là màu khói bếp bay lên (dù bây giờ nó đã biến mất cùng với sự xuất hiện của bếp gas), tiếng gà gáy mỗi sớm... và có cả tiếng chó sủa. Một đồng nghiệp của tôi khi thực hiện loạt bài về nạn trộm chó xảy ra trên chính quê anh đã từng miêu tả cảm giác lạnh người khi đi qua “những miền trộm chó”. 


Tiếng chó ở những miền quê ấy thường tự nhiên im bặt, còn con người thì tự nhiên trang bị cho mình một tâm lý e dè của sự cảnh giác cao độ. Bất cứ một người lạ nào đi qua ngôi làng, đều bị nhiều con mắt dõi theo dè chừng. Làng ấy vẫn có chó, nhưng dường như chó cũng biết sợ mà ít sủa hơn chăng?
Lý giải cho sự quá khích trong ứng xử với “cẩu tặc”, một số người dân nói rằng: “Bọn trộm chó đều nghiện ma túy, nhiễm HIV, nên đằng nào mà chúng chẳng chết”, dĩ nhiên, đây là một sự lý giải không thể chấp nhận được.
Chúng ta có thể lý giải rằng hành động của những người dân tấn công kẻ trộm chó không đơn thuần là hành động của những kẻ máu lạnh, mà là hành động căm phẫn mù quáng của những người thiếu hiểu biết, bị sự mất mát và tâm lý ức chế đè nặng. 
3. Nhưng con chó sinh ra dù có được cưng nựng đến thế nào đi nữa, nó cũng không thể rũ bỏ được thân phận của một con chó.
Một con người, dù là kẻ nghiện ngập, hay phạm tội, đều là sản phẩm của nòi giống, là kết tinh tình cảm thiêng liêng của con người với con người, là sự mong chờ của cha mẹ, người thân. Con người ấy là sinh linh cao nhất của sự sống. Sinh linh ấy lớn lên, sinh linh ấy trở thành một con người được pháp luật thừa nhận và bảo hộ... Họ tự thân đã được giao phó cho một thân phận cao hơn con vật, và tất nhiên là cao hơn con... chó.
Nếu coi hành động của những kẻ trộm chó là tội ác, thì hành động tiêu diệt kẻ trộm chó của những người dân là một hành động dùng tội ác để triệt tiêu tội ác, mà thường với phương thức này, tội ác khó có thể bị triệt tiêu.

Posted in , , by quanghe. No Comments

Thế giới quý cô 8x săn tình trên mạng

Với nick chat rất teen, rất sến emtraicodon90… mà rất “ăn tiền”, tôi đã thâm nhập, tiếp xúc với một phần của thế giới quý cô săn tình. Các quý cô này thuộc thế hệ 8X. sinh khoảng thập niên 1980. Hầu hết đều có công việc nghề nghiệp ổn định, tiền bạc dư dả, tình cảm cũng không thiếu.
“Kỳ thi tuyển”
Theo một trào lưu sống thoáng, họ xem tình dục là một thú vui, một cảm xúc phải tận hưởng. Đối tượng họ hướng đến là những chàng trai trẻ, mang cho họ những cảm xúc mới mẻ, đạt được đỉnh cao khoái cảm trong tình dục. Không phải buông thả, dễ dãi, họ chọn lựa, sàng lọc đối tượng theo tiêu chuẩn riêng của mình. Thậm chí họ không để các chàng trai trẻ chăn dắt mà chính họ chủ động…

Hầu hết các quý cô săn tình trên mạng đều rất khôn ngoan, không dễ bị lừa bởi những lời nói ngọt ngào qua những nick ảo trên mạng. Vì vậy, quy trình từ những lời làm quen trên chat, email, chia sẻ hình ảnh qua lại đến việc hẹn gặp offlline ngoài đời thực bao giờ cũng phải qua bước cho số điện thoại và webcam.
Có bà còn cẩn thận đòi số điện thoại nhà để kiểm tra “phi công” thực sự còn tự do hay đã có người yêu. Với yêu cầu điện thoại nhà, tôi hồn nhiên phản bác một cách lôgich mà các chị phải tin như sấm: “Vớ vẩn, em sinh viên ở nhà thuê, lấy đâu ra điện thoại bàn”.
Với yêu cầu điện thoại di động thì có ngay một cái SIM khuyến mãi cho một cái máy “cùi bắp” chỉ dành riêng phục vụ các chị.
“Nốt nhạc” đầu tiên chỉ là chuyện tình cảm
Nghĩ mãi tôi mới tìm ra kế “hình nhân thế mạng”, tâm sự với thằng cháu trai đang là sinh viên đại học tướng tá cao ráo, khuôn mặt dễ coi và lên lớp cho nó một bài về xã hội học, xem đây là một “bài thực tập” hoạt động nghiên cứu xã hội, tham gia nhưng không để “mất lập trường”, ảnh hưởng đến lối sống.
Thằng nhỏ vừa tò mò nhưng cũng đủ thông minh hiểu được vấn đề để hai chú cháu cùng nhập vai theo chân quý bà săn tình. Thằng cháu ngồi máy làm nhân vật chính emtraicodon… hầu chuyện các chị qua webcam, tôi đứng cạnh trong góc khuất của ống kính để làm đạo diễn.
Rất tinh tế, quý cô không đường đột vào chuyện tình cảm, nhân thân mà kiểm tra đối tượng về trình độ, đẳng cấp từ âm nhạc điện ảnh đến thời trang.
Nếu hỏi chung chung theo kiểu em biết gì về nhạc Hàn hay em có thích nhạc Hoa không, tôi còn có thể “tán hươu tán vượn” chung chung, nhưng quý bà tỏ ra sành điệu với những câu hỏi sắc lẻm, ca sĩ A hát giỏi bài nào, ngôi sao B nổi tiếng phim nào? Trước một loạt các tên tuổi nghệ sĩ, bài hát Hàn, Mỹ, Hoa mà các quý bà đưa ra, tôi phát hoảng vì thật sự rất “i tờ” dốt nát với những thế hệ nghệ sĩ này. May sao, thằng nhóc của tôi cũng là dân sành điệu nên dễ dàng vượt qua thử thách.
Test bằng hình ảnh chưa đủ, quý bà còn nằng nặc đòi test cả âm thanh, dứt khoát buộc thằng emtraicodon phải voice chat (nói chuyện bằng âm thanh, có hình).
Nếu chơi kiểu này thì vai trò cố vấn của tôi rất dễ lòi đuôi nên lại phải phịa ra, “em ở chung nhà trọ với bà chị ruột, dữ như phù thủy, voice chát ồn ào lộ hàng là chết”. Lại “thoát hiểm” trong tích tắc.
Sau những thử thách đạt sự tin cậy, quý bà chuyển sang mục tâm sự tâm tình. Nếu những điều quý cô tâm sự không phải ảo thì một cô đang là Trưởng phòng kinh doanh của doanh nghiệp nước ngoài. Chồng cũng làm cho công ty nước ngoài và hiện đang ở nước ngoài nên trống vắng, có nhu cầu tìm bạn.
Một quý cô thuộc thế hệ 8X đời đầu làm kinh doanh độc lập, hiện đang single và chán ngấy các bạn tình cùng tuổi quá lõi đời, thích tìm sự hồn nhiên thơ mộng của tuổi trẻ.
Trong câu chuyện trên chat, họ rất tinh tế, không bàn đến những chuyện tình dục và chặn đứng từ xa những “âm mưu” hướng tới các đề tài này. “Chị chúa ghét bọn dê non, dê cụ, mới gặp mặt đã đòi show hàng. Em đừng có mà theo đuôi đám đó nhé!”. Những yêu cầu kết bạn của quý cô xem ra rất lãng mạn: “Ngồi uống cà phê trong không gian ấm cúng nghe tiếng mưa rơi, ngắm hạt mưa qua cửa sổ…” hay “cùng đi weekend ở những vùng thiên nhiên hoang vắng”…
Thằng emtraicodon… cũng biết đu đưa “tụi em thường đi sinh hoạt dã ngoại. Phượt xe máy ra Ninh Chữ chinh phục Núi Chúa. Từng cắm trại trên đỉnh Núi Bà Đen. Tụi em leo núi rất khỏe...”  
Từ câu chuyện đong đưa ấy, kết quả là đã có hai cuộc hẹn offline vào thứ Bảy, Chủ nhật tuần sau. Hai bà chị khác vẫn còn lửng lơ treo hàng: “Chị đang bận việc, chờ xem đã nhé!”.
Mục tiêu cuối cùng là…. tình dục
Với các bà chị mà emtraicodon… đã gặp, chỉ mới bước vào “nốt nhạc thứ nhất”, những diễn biến đang còn ở phía trước. Nhưng trong các forum trên mạng, các quý bà đã công khai tâm sự với nhau về mục đích của những cuộc săn tìm bạn trẻ của mình.
Một nick tên Tieuthubuon đã kể về chuyện săn phi công trẻ sau lần đầu tiên: “Không phải lần đầu tuyển PC nhưng cũng thấy hồi hộp khi gặp được người mình không biết mặt… Hjhj. TTB tới trước 15p để quan sát xem có gì có thể rút lui trong hòa bình cũng tốt.
Đúng giờ, PC có mặt và điện thoại “Chị đang ngồi đâu vậy?”, rồi gặp nhau và bắt đầu hỏi thăm này nọ. Ấn tượng đầu tiên về PC này là cao, ốm, mình dây và nói chuyện rất lịch sự… Thật buồn là mình lại thích những dạng PC này mới mệt chứ!
Nhưng qua cách nói chuyện thì biết được PC này học khá cao, cũng có nhiều tâm sự nên cũng làm TTB thấy hơi ngại và quyết định từ từ “chăn” PC này… Hỏi các chị, với PC thuộc dạng này, TTB phải làm sao để đưa PC lên tuyến bay đây?”.
Cái điều quý bà quan tâm thật sự không chỉ là tình cảm tinh thần như họ nói, mà trước hết là hình thể, sức vóc… Và mục đích cuối cùng của họ không phải chỉ để tâm tình tâm sự, cái đó chỉ là nguyên cớ.
Nick tên Nữ Nhi Hồng đã tự bạch: “Nguyên tắc của mình là không check sau một nốt bao giờ… Cứ phải từ từ, để con mồi nôn nóng mà sớm sập bẫy.
“Dã tâm” của mình là check con mồi này vào ngày sinh nhật của mình. Sợ nhất ngày đó mà cô đơn thì buồn biết mấy, nên có một người đàn ông bên cạnh thì sẽ tốt hơn, dù đó chỉ là một mối quan hệ tạm thời.
Hôm đó, cả mình, hắn và lũ bạn kéo nhau lên bar. Hai con quỷ cái bạn mình mới thấy anh chàng này thì mắt đã sáng lên rồi. Phải công nhận là hắn ngon zai, cao ráo. Dù mình đi guốc đến gần chục phân vẫn còn kém hắn một nửa cái đầu. Hắn cao chắc hơn 1m8. Nhảy nhót chán, rượu vào cũng phê phê, đến gần 4h sáng hắn đưa mình về khách sạn trong tình trạng chẳng biết gì nữa cả...”.  
Nguyên nhân thật sự và động cơ thật sự của việc quý bà quý cô tìm các phi công trẻ trên mạng được nick Hoatrinhnu 86 thật thà thừa nhận là: “Sau mấy lần hai chị em cafe cà pháo, nhắn tin, rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Tự nhiên mình có phi công mà không tốn thời gian chăn dắt chứ! Hihi. Một buổi chiều hai chị em đang trên đường về thì trời đổ cơn mưa. Em nó phi thẳng xe vào nhà nghỉ. Và thế là… một buổi chiều mãn nguyên với em.hihi. Hai chị em quấn lấy nhau như thể quen lắm rồi ý”.
Việc quý cô, quý bà săn tìm trai trẻ làm phi công cho mình là một quan niệm khá xa lạ với xã hội chúng ta. Việc xem quan hệ tình dục ngoài hôn nhân như là sự khám phá, sự tận hưởng khoái lạc của cuộc sống là quan niệm trái đạo lý truyền thống và e rằng không ít nhiều sẽ gặt lấy những hậu quả không hay cho chính những người trong cuộc bởi đi đêm sẽ có ngày gặp ma.
Dù tinh ranh đến mấy vẫn có lúc chủ quan, sa bẫy. Nhưng còn với những quý bà luống tuổi hơn, săn tình trên mạng không cần trai tơ thì sao? Tôi đã thử thêm một trải nghiệm khác với cái nick onggia50codoc vào một số diễn đàn, website kết bạn và cũng thu nhận nhiều kết quả bất ngờ.

Công tử Bạc Liêu đốt tiền làm đuốc tìm tiền

Trong hàng chục, hàng trăm “chiêu trò” làm cho Công tử Bạc Liêu lưu danh hậu thế, có lẽ câu chuyện “đốt tiền làm đuốc” là nổi bật hơn cả.

 Con trai Công tử Bạc Liêu bên ngôi nhà của Công tử Bạc Liêu (nay là khách sạn Công tử Bạc Liêu).
Con trai Công tử Bạc Liêu bên ngôi nhà của Công tử Bạc Liêu (nay là khách sạn Công tử Bạc Liêu).

Thật ra, so với khối tài sản khổng lồ khoảng 5 tấn vàng mà Trần Trinh Huy cả đời hoang phí thì chuyện “đốt tiền làm đuốc” chỉ như hạt cát trong sa mạc. Đó chỉ là tờ giấy bạc “con công” mệnh giá 100 đồng Đông Dương, tương đương với khoảng 15 triệu đồng hiện nay. 

Có thể nói, đây là “phi vụ” hiệu quả nhất của Công tử Bạc Liêu trong suốt cuộc đời mình - chi phí thấp nhất đem lại hiệu quả cao nhất. Nhưng trước hết, hãy nói về chuyện phung phí đầu tiên sau khi về nước của Ba Huy - mua máy bay đi thăm ruộng.
Người Việt Nam đầu tiên có máy bay riêng
Nếu không tính Vua Bảo Đại được trang bị máy bay riêng từ tiền ngân khố quốc gia lúc ấy, thì Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy là người Việt Nam đầu tiên có máy bay riêng. Từ Pháp trở về, sau khi được ông Hội đồng Trạch tổ chức đại tiệc để ra mắt giới quan chức, điền chủ khắp lục tỉnh Nam Kỳ, Ba Huy dành 3 tháng làm một chuyến du ngoạn khắp từ Nam chí Bắc bằng chính chiếc xe Chevrolet mà ông Hội đồng Trạch mới mua. 
Trong chuyến đi xuyên Việt này, Ba Huy có dịp xài tiền như nước, ước tính lên đến vài triệu đồng Đông Dương lúc đó, tương đương gần 10kg vàng.
Trở về Bạc Liêu, Ba Huy được ông Hội đồng Trạch tin cẩn giao cho cai quản cơ ngơi làm ăn của cả gia đình: Hơn 100 ngàn hécta ruộng lúa và hơn 50 ngàn hécta ruộng muối ở Bạc Liêu và các tỉnh lân cận. 
Điều đó cũng dễ hiểu, trong số các con của Hội đồng Trạch, Ba Huy là người học cao hơn hết, lại chứng tỏ bản lĩnh, sự lịch lãm hơn người, vì vậy mà được cha tin tưởng giao trông coi toàn bộ cơ nghiệp của gia đình.
Tiếp nhận chuyện quản lý “vương quốc” đồng ruộng cò bay thẳng cánh này, Ba Huy thuyết phục ông Hội đồng Trạch mua máy bay để... đi thăm ruộng. Trước đó, ông Hội đồng Trạch đi thăm ruộng bằng xe hơi đối với đường bộ, hoặc bằng ghe máy khi phải đi trên sông, ông còn chưa nghĩ tới chuyện trang bị xuồng máy cao tốc. Ba Huy cho rằng như vậy là quá lạc hậu.
Thuở ấy, trên toàn nước Nam chỉ mới có Vua Bảo Đại là có máy bay riêng. Vua Bảo Đại thường dùng máy bay để bay từ Huế vào Sài Gòn đánh bạc, rồi bay lên Đà Lạt nghỉ ngơi, bay đi Buôn Ma Thuột săn thú... 
Bằng cách khéo léo thuyết phục rằng nếu dòng họ Trần Trinh không sớm sắm máy bay, các đại điền chủ khác sẽ sắm, gia tộc Trần Trinh sẽ mất cơ hội là gia đình đầu tiên ở nước Nam có máy bay (trừ Vua Bảo Đại), Ba Huy đã thuyết phục được ông Hội đồng Trạch bỏ một núi tiền để mua máy bay. 
Một hợp đồng mua máy bay, loại 2 cánh quạt, 2 chỗ ngồi, đã được Công tử Bạc Liêu ký với hãng cung cấp máy bay của Pháp. Theo một vài nguồn thông tin, giá trị hợp đồng lên đến vài chục triệu đồng Đông Dương, tương đương hơn 100kg vàng.
Khi máy bay chưa về tới Sài Gòn, nhờ Ba Huy quan hệ tốt với cánh báo chí, vào ngày 24 tháng 6 năm 1932, trên tờ báo La Courrier Saigonnais đã loan tin giật gân Công tử Bạc Liêu mua máy bay với tít lớn ở trang nhất: “M.Tran Trinh Huy propriétaire à Baclieu possède un avion et il aménager une piste d atterrissage sur sa propriété à Camau”, có nghĩa “Ông điền chủ Trần Trinh Huy sắm một chiếc máy bay và làm sân bay trên đất của ông ở Cà Mau”.
Công tử Bạc Liêu đốt tiền làm đuốc tìm tiền - chuyện thật mà như giai thoại
 

Ông Trần Trinh Đức bên chân dung của cha mẹ (Công tử Bạc Liêu và vợ) trong khách sạn Công tử Bạc Liêu ngày nay.
Người dân Sài Gòn và các điền chủ Nam Kỳ còn đang nửa tin nửa ngờ thì máy bay về tới Sài Gòn thật. Cũng bằng cách nhờ báo chí lăngxê, hình ảnh Ba Huy và chiếc máy bay “thứ hai ở Việt Nam” xuất hiện trang trọng trên trang nhất của nhiều tờ báo. 
Ba Huy đánh dây thép kêu tài xế chở ông Hội đồng Trạch từ Bạc Liêu lên Sài Gòn để đích thân Ba Huy lái máy bay đưa cha trở về Bạc Liêu. Đó lại là một ngày đáng nhớ của gia đình Hội đồng Trạch. Nhìn Ba Huy cho máy bay chạy “như bay” trên đường băng Tân Sơn Nhất, rồi nhấc mình khỏi mặt đất, ông Hội đồng Trạch chỉ biết ôm chặt thành ghế, chỉ sợ rớt xuống đất. Đến khi máy bay lấy độ cao, thăng bằng trở lại, ông mới dám mở mắt ra.
Lần đầu tiên được bay lên trời, ông Hội đồng Trạch vừa mừng vừa lo, không biết thằng con Ba Huy có bay được về tới Bạc Liêu không. Ông mặc áo dài khăn đóng đàng hoàng, như thể đi lễ hội. Ba Huy chưa vội trực chỉ hướng Tây Nam, mà cho máy bay lượn một vòng quanh thành phố Sài Gòn - Chợ Lớn và chỉ cho ông Hội đồng Trạch đâu là sông Sài Gòn, đâu là Chợ Lớn, ngoài xa là biển Đông...
Từ trên mây nhìn xuống đất, ông Hội đồng Trạch không chớp mắt, ra chiều thú vị. Bất ngờ ông vỗ đùi cái đét nói: “Trên này ngó xuống đất chỉ thấy phía dưới mờ bụi đỏ. Mà “bụi đỏ” chữ Nho có nghĩa là “hồng trần”. Hèn chi người xưa nói cuộc đời là hồng trần, bây giờ đi máy bay tao mới hiểu”. Ba Huy mỉm cười giải thích: “Không hẳn vậy đâu ba. Tại bên dưới là vùng Gò Vấp đất đỏ, nên khi gió cuốn ba thấy mù bụi đỏ. Chút nữa tới vùng đồng bằng đất đen xứ mình, gió cuốn bụi đen sì, lúc đó đâu còn là hồng trần”.
Máy bay lướt qua sông Tiền, rồi sông Hậu, cậu Ba Huy hướng máy bay về phía Sóc Trăng, nơi đó có Bãi Xào, là một trong những sở đất trồng lúa lớn nhất của ông Hội đồng Trạch. Xong, Ba Huy bay ra phía biển, cho máy bay bay cặp theo bờ biển hướng về phía Bạc Liêu, bên dưới là những sở ruộng làm muối của Hội đồng Trạch chạy dài theo biển.
Theo hướng chỉ tay của Ba Huy, ông Hội đồng Trạch thấy từ xa ở phía dưới là “châu thành Bạc Liêu”. Chiếc máy bay lượn mấy vòng trên bầu trời thị xã Bạc Liêu để cho ông Hội đồng Trạch thấy đâu là Nhà Lớn của mình, đâu là sông Bạc Liêu và chiếc cầu Quay bắc qua sông. Chiếc máy bay bay vòng tròn, theo hình trôn ốc, hạ thấp dần, lấy tâm là Nhà Lớn. 
Cả gia đình ông Hội đồng Trạch và dân thị xã Bạc Liêu đã được báo trước, họ đứng phía dưới vẫy chào chiếc máy bay đang lượn qua lượn lại trên đầu. Ý ông Hội đồng Trạch còn muốn “quần thảo” trên bầu trời Bạc Liêu thêm nữa, nhưng Ba Huy nhìn đồng hồ báo nhiên liệu rồi bảo với cha là “sắp hết xăng”, vì vậy ông Hội đồng Trạch mới chịu đi tiếp. 
Chiếc máy bay trực chỉ hướng thị xã Cà Mau, cách Bạc Liêu 60 cây số, nơi có sân bay cá nhân của gia đình Hội đồng Trạch vừa được xây dựng trước đó trên chính sở ruộng của mình. Từ Cà Mau, ông Hội đồng Trạch trở về Bạc Liêu bằng xe hơi, còn cậu Ba Huy thì ở lại với chiếc máy bay để hàng ngày bay đi thăm ruộng.
Thường thì Ba Huy bay một mình, nói là thăm ruộng nhưng chủ yếu là để thỏa cái thú ăn chơi của mình. Thỉnh thoảng Ba Huy cũng lái máy bay đưa ông Hội đồng Trạch đi thăm các sở ruộng ở Bạc Liêu, Cà Mau, Sóc Trăng. Có một lần Ba Huy một mình lái máy bay đi thăm ruộng ở Cà Mau. 
Cao hứng, Công tử Bạc Liêu bay dọc theo bờ biển về phía Rạch Giá, Hà Tiên, nơi không có ruộng nương nào cả của gia đình Hội đồng Trạch. Ba Huy phát hiện một điều thú vị, từ trên cao nhìn xuống, bờ biển Tây từ Cà Mau tới Rạch Giá như một đường thẳng chứ không gấp khúc như những bờ biển nơi khác.
Ba Huy cứ men theo đường thẳng ấy mà bay, để rồi mất phương hướng bay lạc sang Campuchia, bay tiếp qua cả Thái Lan. Máy bay hết xăng, Ba Huy xin đáp khẩn cấp xuống đất Thái Lan. Nhà chức trách Thái Lan đã phạt Ba Huy số tiền lớn về tội xâm nhập không phận trái phép.
Ba Huy đánh dây thép về Bạc Liêu, ông Hội đồng Trạch phải cho chở 3 chiếc ghe chày loại lớn đầy lúa qua tận Thái Lan để nộp phạt chuộc Ba Huy và máy bay đem về. Ước tính số tiền nộp phạt khoảng vài ngàn đồng Đông Dương, tương đương khoảng 10kg vàng.
Trong các sử liệu không thấy ghi số phận sau này của chiếc máy bay của Công tử Bạc Liêu. Có người nói Ba Huy chơi mãi cũng chán nên bán rẻ lại cho người khác. Có người nói do sân bay ở gần vùng biển gió mặn nên sớm xuống cấp, rồi hư hỏng, Ba Huy phải bỏ “trồng hành”. Chỉ một thú tiêu khiển của Công tử Bạc Liêu đã ngốn mất hàng trăm ký vàng!
Công tử, có 2 công tử...
Việc Ba Huy chơi trội nổi tiếng ở đất Bạc Liêu đã làm không ít công tử con của đại điền chủ khác ở Nam Kỳ thấy nóng mặt. Không ít người trong họ muốn “thi đấu” với Công tử Bạc Liêu, nhưng chỉ có một người nổi lên ngấp nghé với đẳng cấp ăn chơi của Ba Huy, đó là Lê Công Phước (còn có tên George Phước, hay Công tử Mỹ Tho) - con ông Đốc phủ Lê Công Sủng ở tỉnh Mỹ Tho (Tiền Giang ngày nay). 
Người đời gọi Lê Công Phước là Công tử Mỹ Tho để phân biệt với Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Cũng có nhiều người gọi George Phước là Bạch công tử (vì có nước da trắng) để phân biệt với Hắc công tử Trần Trinh Huy (vì có nước da ngăm đen).
Lê Công Phước sinh năm 1900, còn Trần Trinh Huy sinh năm 1901. Họ cùng du học bên Pháp và cùng ăn chơi nổi tiếng ở giữa Paris tráng lệ. Nếu như Ba Huy học nhảy đầm và lái máy bay thì George Phước vì mê cải lương nên theo học “hàm thụ” về sân khấu. 
Ba Huy nổi tiếng trong các vũ trường, thì George Phước hay la cà trong các nhà hát nổi tiếng. Cả hai cùng nổi tiếng đào hoa, Ba Huy sống như vợ chồng với một cô gái Pháp chính hiệu và có với nhau một người con, còn George Phước lại cặp kè với một cô gái Nga có dòng dõi Sa hoàng, đẹp như hoa hậu.
Bên Pháp, Ba Huy và George Phước có quen biết nhau, vì cùng là dân “lục tỉnh Nam Kỳ” và cùng ăn chơi nổi tiếng. Sau khi về nước, Ba Huy sắm xe hơi đắt nhất Nam Kỳ, rồi mua cả máy bay để đi thăm ruộng, trở thành người Việt Nam đầu tiên sở hữu máy bay tư, thì George Phước cũng chọn cách chơi nổi không kém, ông sắm cho mình cả một đoàn hát cải lương và cho đóng những chiếc du thuyền sang trọng để đưa đoàn cải lương đi hát khắp Nam Kỳ.
Thời ấy, cải lương rất được trọng vọng ở miền Tây Nam Bộ, vì vậy mà đoàn cải lương Huỳnh Kỳ của George Phước với trang bị hiện đại như những đoàn ca kịch bên Pháp, đã làm cho tên tuổi của George Phước nổi như cồn, không thua kém Ba Huy. Vì vậy mà 2 “con hổ” về món ăn chơi ở miền Tây Nam Bộ này trở thành kỳ phùng địch thủ, ai cũng muốn mình nổi hơn người kia. Để rồi hễ có dịp là họ lao vào cuộc tỉ thí để phân định đẳng cấp.
Vì cả hai cùng giàu có (gia đình Ba Huy giàu hơn gia đình George Phước), nên hai tay công tử lừng danh nhất Nam Kỳ này tỉ thí với nhau chính là ném tiền ra để chinh phục người đẹp. Thuở ấy, có một người phụ nữ được phong “Hoa hậu Đông Dương” tên là Trần Ngọc Trà, thường gọi là cô Ba Trà. 
Cô Ba Trà đẹp đến nỗi Ngân hàng Đông Dương lúc đó đã in hình của cô trên giấy bạc; Nhà Dây thép cho vẽ hình cô để in thành tem thư. Cô Ba Trà thực sự là một bà hoàng không ngai làm các ông phủ, ông huyện, các công tử, thầy thông, thầy ký đều nhìn cô thán phục, thèm thuồng...
Công tử Bạc Liêu và Công tử Mỹ Tho vì vậy mà cũng lao vào cuộc chinh phục cô Ba Trà để chứng tỏ đẳng cấp của mình. Người đời kể rằng, hễ Hắc công tử tặng cô Ba Trà món đồ gì quý, thì Bạch công tử cũng tìm mua cho kỳ được món quà đắt hơn để tặng. 
Để rồi Công tử Bạc Liêu cũng làm tương tự, vì vậy mà cô Ba Trà được tặng không biết bao nhiêu quà tặng quý giá của hai người đàn ông ăn chơi nhất Nam Kỳ, từ quần áo hàng hiệu, dây chuyền, nhẫn hột xoàn, thậm chí cả nhà cửa, xe hơi.
Tính ra, Công tử Bạc Liêu đã “ném” vào cô Ba Trà khoảng chục triệu đồng Đông Dương, tương đương 40 - 50kg vàng. Dù vậy, hai vị “đại công tử” không ai chinh phục được trái tim của cô Ba Trà. Cô Ba Trà chọn một người đàn ông khác làm chồng và cuộc đời của cô cũng kết thúc trong nghèo khó không khác gì hai vị “đại công tử” từng đổ hàng đống tiền để cung phụng cô.
Người đời sau ít ai ngờ rằng người nghệ sĩ đáng kính - NSND Phùng Há cũng từng có một thời liên quan đến 2 vị “đại công tử” nói trên. Bà là một nghệ sĩ cải lương lừng danh vào thập niên 1930, cũng được cả Công tử Bạc Liêu và Công tử Mỹ Tho thi nhau chinh phục, nhưng cuối cùng phần thắng thuộc về Công tử Mỹ Tho. 
Nghệ sĩ Phùng Há bắt đầu nổi tiếng vào đầu thập niên 1930 và tên tuổi của bà tiếp tục tỏa sáng trên bầu trời nghệ thuật cải lương cho đến khi qua đời vào năm 2009, thọ 98 tuổi. Bà chính là người nghệ sĩ có đóng góp nhiều nhất cho cải lương trong thế kỷ XX. 
Công tử Mỹ Tho không giàu bằng Công tử Bạc Liêu, nhưng lại được học hành bên Pháp về nghệ thuật sân khấu và là đồng hương Mỹ Tho của cô Bảy Phùng Há, nên đã chiến thắng trong cuộc đua chinh phục trái tim người nghệ sĩ tài danh này.
Cô Bảy Phùng Há trở thành vợ của George Phước trong 7 năm, sinh được 2 đứa con, nhưng cũng phải chịu  đau khổ cùng cực vì thói ăn chơi sa đọa của chồng. Hai đứa con của họ đã chết trong những ngày đau khổ ấy. Về sau họ chia tay, Bạch công tử trở nên nghèo khó, chết không đất chôn.
Về cuối đời, vào năm 2001, bà Phùng Há đã cất công đi tìm được mộ Bạch công tử - một ngôi mộ đất bỏ hoang, để xây mồ mả đàng hoàng cho người chồng cũ. Cũng chính cô Bảy Phùng Há đã là duyên cớ để Công tử Bạc Liêu và Công tử Mỹ Tho thi thố chuyện đốt tiền, để lại giai thoại thuộc loại nổi tiếng nhất trong lịch sử ăn chơi bạt mạng của những công tử trên đất Nam Kỳ.
Đốt tiền làm đuốc tìm tiền
Câu chuyện có thật này xảy ra ở thị xã Bạc Liêu và nhanh chóng được đồn thổi khắp Nam Kỳ, lên cả mặt báo. Đó là lần gánh hát Huỳnh Kỳ do Công tử Mỹ Tho mới thành lập về hát ở Bạc Liêu, gần nhà của Công tử Bạc Liêu. Lúc đó cô Bảy Phùng Há là đào chính của gánh hát Huỳnh Kỳ, nhưng chưa thành vợ của George Phước. 
Cả Ba Huy và George Phước cùng đang theo đuổi, chinh phục người nữ nghệ sĩ tài năng. Vì là chỗ quen biết, cũng là để khoe mẽ, nên khi gánh hát Huỳnh Kỳ của mình về Bạc Liêu, Công tử Mỹ Tho đã đích thân đến Nhà Lớn mời Công tử Bạc Liêu đến xem tuồng hát.
Vở diễn kéo màn, hai vị “đại công tử” ngồi gần nhau trên hàng ghế đầu, xung quanh là nhiều quan chức tỉnh Bạc Liêu. Trong lúc mọi người đang say sưa hướng mắt về sân khấu xem cô Bảy Phùng Há xuống câu vọng cổ ngọt ngào trong vở cải lương “Lữ Bố - Điêu Thuyền”, George Phước rút thuốc hút, tình cờ làm rơi tờ giấy bạc “bộ lư” (mệnh giá 5 đồng Đông Dương) xuống nền. Công tử Mỹ Tho cúi xuống tìm nhặt tờ giấy bạc, nhưng trong rạp ánh sáng lờ mờ, nên tìm hoài không được.
Công tử Bạc Liêu thấy lạ hỏi: “Toa làm gì đó?”. “Moa làm rớt tờ giấy bạc” - Công tử Mỹ Tho trả lời. Trong bóng tối, không ai nhìn thấy một thoáng nhíu mày toan tính của Công tử Bạc Liêu.
Như phát hiện ra điều gì đó thú vị, Ba Huy mỉm cười, rồi không nói không rằng, bất ngờ móc túi lấy tờ giấy bạc “con công” (mệnh giá 100 đồng Đông Dương, tương đương khoảng 15 triệu đồng hiện nay) rồi lạnh lùng bật hộp quẹt đốt để làm “đuốc” soi cho Công tử Mỹ Tho tìm tờ giấy bạc bị đánh rơi.
Chuyện “đốt tiền làm đuốc” diễn ra trước mắt nhiều người, toàn là dân có máu mặt, nên sau đó họ đồn thổi thành chuyện ly kỳ giữa Công tử Bạc Liêu và Công tử Mỹ Tho. George Phước bị chơi một vố quá nặng, quá mất mặt trước mọi người.
Chuyện kể tiếp rằng, do bị thua một vố quá đau trong vụ đốt tiền làm đuốc ở Bạc Liêu, nên Bạch công tử tìm cách trả đũa lại Hắc công tử và ông đã ra lời thách đấu, cũng liên quan đến chuyện đốt giấy bạc. 
Đó là thi nhau đốt giấy bạc để nấu nồi chè đậu xanh, ai nấu nồi chè sôi trước người ấy thắng. Hắc công tử đã nhận lời thách đấu và cuối cùng George Phước đã chiến thắng, đòi lại được món nợ trong rạp hát ngày nào. Sau này có nhạc sĩ đã dựa vào giai thoại trên để viết bài hát về Công tử Bạc Liêu “đốt tiền nấu trứng tỏ ra mình giàu”.
Một lần, người viết bài này đã có buổi tối ngồi nhậu rượu đế với ông Trần Trinh Đức - năm nay 65 tuổi, con trai Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Theo lời ông Đức thì lúc còn sinh thời của Công tử Bạc Liêu, ông Đức đã từng hỏi cha về các giai thoại đốt tiền nói trên. 
Công tử Bạc Liêu xác nhận với con có chuyện đốt tờ giấy bạc làm đuốc trong rạp hát, như là cách ông chơi trội đối với George Phước. Còn chuyện thi đốt tiền nấu chè đậu xanh thì đúng là George Phước có thách thức thật, nhưng Công tử Bạc Liêu đã từ chối khéo.
Ông nói với con: “Để tiền chơi gái sướng hơn, chứ tội gì đốt cả đống tiền để nấu chè. Chưa biết chừng Tây nó nghe chuyện bắt bỏ tù cũng nên vì tội hủy hoại nhiều giấy bạc”

Nghề săn tìm dữ liệu sex làm kho giải trí bệnh hoạn

Nhu cầu xem phim, tìm hiểu các thông tin về lĩnh vực tình dục thiếu lành mạnh vẫn tồn tại và trở thành thực trạng nhức nhối, đặc biệt là trong giới trẻ. Nắm bắt nhu cầu trên, nhiều cá nhân, tổ chức đã tìm mọi cách thỏa mãn nó với một "nghề" mới: Nghề chuyên săn dữ liệu sex. 


Bí mật sau những cuốn phim đen trôi nổi
Vào vai một "con hàng" tìm kiếm các loại phim đen giải trí sau khi an ninh mạng khóa tất cả các trang web mang nội dung thiếu lành mạnh, chỉ dạo một vòng trên đại lộ Châu Văn Liêm (quận 5, TP.HCM), chúng tôi được dân bán hàng rong giới thiệu tận tình mọi thứ liên quan đến nhu cầu trên. Qua tìm hiểu, thu thập thông tin từ giới bán hàng rong, chúng tôi nhận thấy trên thực tế, các văn hóa phẩm đồi trụy đều bị pháp luật cấm cản tàng trữ, phát tán một cách nghiêm ngặt. Tuy nhiên, bằng những mánh lới nhất định, những cá nhân, tổ chức chuyên buôn bán, cung cấp các mặt hàng về sex như: Băng đĩa phim khiêu dâm, tranh ảnh "người lớn", truyện, nhạc mang tính kích dục... thỏa mãn nhu cầu cho khách hàng một cách kịp thời.

Hành vi sản xuất, tàng trữ, phát tán các văn hóa phẩm đồi trụy đều vi phạm pháp luật -  Ảnh minh họa.
Ghi nhận từ một chủ sạp bán các mặt hàng "dành cho người lớn" trên đại lộ Châu Văn Liêm được biết hầu hết các mặt hàng trái phép trên đều được các chủ hàng "bí mật" thu mua từ những tay chuyên nghề săn dữ liệu sex. L. "đen", người từng là tay săn ảnh nóng, ảnh khiêu dâm thuần Việt có hạng cho trang web đen Lauxanh..., Tinhdonphuong... cho biết: "Nói đến kiếm tiền bằng con đường cung cấp đồ khiêu dâm thì đúng là chuyện không mới nhưng cũng như các dịch vụ khác, cách kiếm tiền này cũng phát triển theo thời gian và muôn hình vạn trạng. Theo tôi, đây cũng là một loại hình dịch vụ, phục vụ nhu cầu cho những người có hứng thú với nó chỉ là không đúng theo pháp luật mà thôi. Vì vậy, theo thời gian, tùy vào nhu cầu của khách hàng mà dịch vụ này phát triển ở những mức độ, lĩnh vực khác nhau".
Theo đó, nếu như trước đây, khi internet còn xa lạ, để phục vụ những cá nhân có sở thích, thú vui bệnh hoạn, những tay săn dữ liệu sex có thể tìm mua các loại băng đĩa ở các nước có nền công nghiệp phim đen để sang, sao chép. Những băng đĩa này được đến tay người dùng một cách bí mật thông qua kênh thông tin từ giới bán hàng rong, bán băng đĩa dạo... Những cá nhân đóng vai trò tìm khách hàng cho thể loại phim "tươi mát" trên có thể xem mặt bắt hình dong để gạ gẫm khách ngoài chợ, các tụ điểm vui chơi. Nếu nhận được sự đồng ý của khách, những cá nhân này sẽ biến mất trong đám đông ít phút trước khi quay lại với những băng, đĩa phim đen được bọc kín sau lớp bịch nilon đen.
Để tăng lượt truy cập, nhiều cá nhân, tổ chức đã lập ra những trang web đen nhằm thu hút các "tín đồ" thích thú vui "bệnh hoạn" đổ tiền của, thời gian tìm đọc. Những trang web như trên không thể thiếu các chuyên gia săn dữ liệu sex như L. "đen". Người này cho biết: "Thông thường các trang này tìm cách sao chép các video sex trong và ngoài nước lên trang của mình. Họ cần những cảnh thật, người thật, việc thật. Do đó, muốn sống được, những người sống bằng "nghề" cung cấp dữ liệu sex phải có những cách "khai thác" mới để thỏa mãn thị hiếu của khách hàng".
Đủ loại nghe, xem, đọc...
M.T., một tay chuyên săn dữ liệu sex cho các trang web khiêu dâm tiếc lộ: "Tuy nhiên, xem mãi những hình ảnh tươi mát, cảnh quay giường chiếu cũng chán. Thế nên, ở một mức độ nào đó, nhiều tín đồ của sex đòi hỏi những nhu cầu mới không giống ai. Một trong số đó là việc nghe nhạc sex, đọc truyện sex". Để có thể tồn tại, các chuyên gia săn tìm dữ liệu sex chuyển mình thành các chuyên gia sáng tác các loại "nghệ thuật" về sex. Từ chỗ lồng ghép các hình ảnh có nội dung thiếu lành mạnh vào trong các clip âm thanh, các chuyên gia trên tiến hành sáng tác các ca khúc mang ca từ thiếu văn hóa, đặc sệt ngôn ngữ tình dục một cách thô thiển, thiếu văn hóa.
Dịch vụ bán đĩa phim "đen" phát triển thông qua giới bán hàng rong cần phải dẹp bỏ.
Và rồi khi con đường dẫn dắt thú vui bệnh hoạn, thiếu lành mạnh vào những tín đồ của mình qua màng nhĩ, giới kinh doanh sex quyết định đánh chiếm chút tâm hồn còn lại bằng các truyện tranh, truyện chữ, tiểu thuyết kích dục. Thể loại văn học bẩn trên tồn tại dưới vỏ bọc truyện người lớn, hay truyện dành cho lứa tuổi 18... Tuy nhiên, trên thực tế, đó là một loại hình sex mới. Những truyện ngắn, truyện dài mang danh "truyện người lớn" thực chất là truyện khiêu dâm. Những chuyên gia săn tìm, khai thác, kiếm sống bằng dữ liệu sex vận dụng tối đa trí tưởng tượng, diễn tả cảnh phòng the, giường chiếu bằng những ngôn từ kích dục, thô thiển, vô văn hóa. M.T. thú nhận: "Thể loại này tôi không thực sự rành vì không có khiếu văn chương. Nhưng tôi có thể mua được hàng tá từ những tay sinh viên, trí thức thích sáng tác thể loại truyện này". Cách đây vài năm, thể loại này từng là cần câu cơm của Coithienthai., Tinhdonphuong, Tangmaythu9...".
Và những biến thái mới
Nhiều người hành nghề săn dữ liệu sex cho biết gần đây giới chuyên săn tìm, cung cấp dữ liệu sex đang chuyển mình theo xu hướng săn tìm đường dây kết nối dịch vụ sex trực tuyến. Theo đó, giới này săn tìm các nick chat (tài khoản trò chuyện trực tuyến), tài khoản trang mạng xã hội như facebook, diễn đàn của những cá nhân có nhu cầu về tình dục. Đó có thể là các cô gái chat sex để kiếm tiền, gái bán dâm tìm khách hàng qua mạng... Những cách tiếp cận khách hàng trên của giới bán dâm không phải ai cũng biết. Hơn thế, không phải bất cứ một khách bán dâm nào cũng mạo hiểm chat sex, đi khách với một tài khoản lạ xuất hiện trên mạng. Do đó, việc làm cầu nối, đảm bảo tính an toàn có vai trò như một người đi trước của giới chuyên săn dữ liệu sex bỗng nhiên cần thiết đối với những cá nhân thích thú vui bệnh hoạn

980qc

Test Footer

Popular Posts

Test Footer 2

Comment

Social

Random Post

Test Footer 1

Category 1